Những bài thơ về mẹ kế đặc sắc được bạn đọc quan tâm

Đăng bởi Thu Vân - Lượt xem 1.1k
Chuyên mục Lời hay ý đẹp

Nhắc đến mẹ kế và con chồng chắc chắn ai cùng đều rất ái ngại vì sẽ chẳng mấy ai tin mối quan hệ này có thể hòa hợp. Những bài thơ về mẹ kế mà chúng tôi chia sẻ cho các bạn ngay sau đây sẽ giúp bạn có những góc nhìn đầy thiện cảm về mối quan hệ này. Người ta thường nói công sinh thành không bằng công dưỡng dục. Sẽ chẳng ở đâu xa xôi, tin rằng xung quanh các bạn vẫn có những mối quan hệ mẹ kế con chồng yêu thương và chăm sóc lẫn nhau phải không nào! Đừng bỏ lõ bài viết này nhé!

35+ Bài thơ mẹ kế đặc sắc được bạn đọc săn đón

Những bài thơ về mẹ kế là những câu ca ngọt ngào bày tỏ tình cảm mẹ con thân thiết bền chặt lay động trái tim bạn đọc. Thật may mắn cho đứa trẻ nào có một người mẹ kế yêu thương mình như con, sẵn sàng bảo vệ bất cứ lúc nào. Đọc những bài thơ này, chắc chắn bạn sẽ rất xúc động trước tình mẫu tử thiêng liêng không cùng huyết thống này đấy!

# U nằm dưới cỏ mười năm

Chợ quê quen tiếng, giường nằm bén hơi

Lạ chưa, mợ đã đấy rồi!

Bàn tay đũa cả đầu nồi xới cơm

Mợ gầy tong ruột cọng rơm

Sót từ vụ gặt đồng thơm nhặt về

Áo nâu, tóc vấn, nón mê

Bước qua ngưỡng cửa chẳng hề trầu cau

U đi để lại vườn dâu

Chuồng xiêu lợn đói, ao sâu kín bèo

Một con thơ dại gieo neo

Ba gian mái rạ thiếu kèo, mợ ơi!

Mợ về làm bạn thầy tôi

Tiếng gà trở dậy lúc trời canh ba

Gánh hàng mợ bán chợ xa

Thương con đứng ngóng bánh đa ngõ chiều

Những đêm trăng sáng, gió hiu

Mợ đưa cánh võng ngâm Kiều ru tôi

Ấp iu giọt máu mồ côi

Tưởng chừng u hát trong lời mợ ru

Mợ giờ cũng hoá mùa thu

Nghe heo may thổi lòng như trút vàng

Đêm qua tôi gọi đò sang

# Sao con không nói một câu

Như lời nũng mẹ từ lâu chẳng còn

Sao con chẳng thể xưng “con”

Cho dì cảm thấy ấm hơn căn nhà?

Cứ lầm lũi bước vào, ra

Cho dì tủi phận mẹ gà con…ngan

Đời gì quá buổi chợ tan

Nhà con sảy nghé tan đàn khổ đau

Dì không hoa trắng cài đầu

Về nhà con chỉ cơi trầu nồng say

Con là con gái thơ ngây

Đàn ông, cha chẳng bù đầy được đâu

Dạy con kết tóc, gội đầu

Nấu ăn, giặt giũ, vá khâu áo quần

Bàn tay hiền dịu tảo tần

Bưng cơm rót nước ân cần trước sau

Dì không mang nặng đẻ đau

Đứt dây mà xót thương bầu, bí ơi!

Kệ cho bánh đúc mấy đời

Người ăn người lại nói lời nghiệt cay

Sang ngang một chuyến đò đầy

Sông sâu run cả vòng tay đôi bờ

Đêm nay cánh cửa khép hờ

Dì không ngủ được nằm chờ bước con.

# “Mấy đời bánh đúc có xương,

Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”….

Bến đời khó đoán đục trong

Lấy chồng, làm lẽ ai mong bao giờ.

Cũng là mép nước, thân cò

Mấy ai sung sướng khi lo con người.

Vì chồng thương lấy con côi,

Miếng cơm ngậm đắng miệng cười thế gian.

Thôi đành nhận lấy tiếng oan

(xưa nay dì ghẻ gian ngoan cũng nhiều)

Chỉ mong con hiểu, chồng yêu.

Một thân gánh hết trăm điều mỉa mai.

Nhủ lòng:Đời có hai tai,

Bàn tay ngón ngắn, ngón dài khác nhau.

Con mình mang nặng, đẻ đau

Có người còn bỏ kể đâu con chồng.

Người ngoài thương xót miệng không,

Mình đây “khác máu tanh lòng” nuôi nhau.

Mai cua chẳng gọi là đầu,

Cũng từng sẻ cháo, nhường rau một nhà.

Kể chi con vịt mẹ gà,

Ngẫm tình bầu bí khi xa cũng buồn.

Con mình, ai chẳng thương hơn,

Mà xui cô Tấm oán hờn làm chi.

Trẻ thơ có tội tình gì,

Phải mang tiếng Cám từ khi lọt lòng.

Người đời miệng bẫy, lưỡi chông

Bớt lời có thiệt mất đồng nào đâu.

Đừng thêm tiếng ác cho nhau,

Trần gian vốn đã khổ đau nhiều rồi….

…Không may duyên phận thiệt thòi.

Chỉ mong làm một con người….khó ghê….

# Nếu mẹ bỗng hoá thành vầng trăng

Thì con xin được làm dòng suối mát

Suối chan hoà trong ánh trăng bát ngát

Con ngoan hiền trong tình mẹ bao la

Nếu mẹ bỗng là một vầng dương

Con xin làm một loài cây cỏ

Cây không thể thiếu mặt trời đỏ

Cũng như con chẳng thể thiếu người

Nếu mẹ bỗng tan thành cơn gió

>> Xem thêm:  Time cures all things.

Con sẽ là đồng ruộng xanh tươi

Gió mơn man ngọn lúa vui cười

Hai mẹ con ta cùng ca hát

Nếu mẹ bỗng…

Thôi mẹ ơi mẹ đừng là gì nữa

Con muốn mẹ chỉ là mẹ thôi

# Khi con chưa gọi sõi tiếng cha

Con đã chỉ còn có mẹ

Cha ra đi khi con còn quá bé

Trong trí nhớ con chỉ có bóng mẹ gầy.

Hai mươi năm rồi mẹ ơi từ ngày ấy

Mẹ bên con sớm tối nhọc nhằn.

Lo cho con từ miếng ăn giấc ngủ

Mẹ hiểu con hơn cả bản thân con.

Hai mươi năm qua mẹ ơi con vẫn nhớ

Những đêm con sốt cao mẹ thức trông con

Mẹ nắm chặt tay con mỗi lúc cựa mình

Con nào có thể quên được bàn tay mẹ.

Con lớn lên trong tình thương của mẹ

Mẹ là mẹ, là cha, là người bạn của con.

Hai mươi năm mẹ đã cùng con

Dõi theo con từng nhịp chân con bước.

Con giờ đây đã lớn khôn hơn trước

Nhưng vẫn là con bé bỏng thưở nào

Bàn tay mẹ vẫn ấm áp làm sao?

Vẫn là bàn tay con luôn ghi nhớ.

Con vẫn biết và con luôn nhớ

Con vẫn còn chưa nói một điều

Là câu nói con đã nâng niu

Dù giản đơn chỉ là: “Con yêu mẹ”…

# Người ta có mẹ có cha

Con thì chỉ còn có mẹ

Bao năm qua dáng mẹ lặng lẽ

Sớm tối nhọc nhằn vất vả vì con

Bao yêu thương mẹ dành hết cho con

Và dành lấy những phần cay đắng nhất

Ngày giáp Tết ngoài trời mưa lất phất

Người với người rộn rã lễ tình nhân

Mẹ của con vẫn lặng lẽ âm thầm

Đón sinh nhật như bao ngày bình dị

Mẹ hạnh phúc, giọt nước mắt trên mi

Khi mẹ biết con ko quên sinh nhật mẹ

Con ngượng ngùng với lọ hoa cắm vụng

Mẹ nâng niu, mẹ đặt giữa nhà

Và bất kỳ ai hỏi đến lọ hoa

Mẹ hãnh diện khoe con trai đã tặng

Ôi bao năm với đôi vai chất nặng

Một ngày vui làm mẹ trẻ hơn

Và khi con ngày một lớn khôn

Con cũng bớt nhiều phần ích kỷ

Nhìn dáng mẹ, lòng con thầm nghĩ

Ước mong sao mẹ cứ mãi tươi cười

Không tất bật, ko vội vã lo toan

Mẹ hạnh phúc thì con vui biết mấy

Con yêu sao dáng mẹ con gầy

Con tự hào vì con là con mẹ

Con mong ước trở về ngày thơ bé

Được ngủ ngon trong tiếng mẹ ru

Ở ngoài kia trong tiếng gió vi vu

Con chợt nghe thấy lời ru của mẹ

Lại đưa con về những ngày thơ bé

Con cảm ơn mẹ đã là mẹ của con

# Xa mẹ con thành bé bỏng

Giờ này mẹ ngủ ngon chưa?

Hà thành gió mùa đông bắc

Con ngồi đếm khắc giao mùa

Con đi chắc nhà vắng lắm

Bản nhạc con thích, ai nghe?

Chiếc xe con thường đi học

Chắc bụi đã bám còn gì

Tóc con đã dài rồi đấy

Vắng con mẹ gỡ tóc mình

Niềm vui xẹt qua tờ giấy

Nỗi buồn đứng lại, lặng thinh

Thơ con tặng cho người khác

Viết về mẹ chẳng là bao

Phố sâu gió mùa đông bắc

Mẹ chẳng sinh ra con

Trong con luôn có mẹ

Dẫu nay mẹ chẳng còn

Dẫu khi con biệt thế

# Phải đâu mẹ của riêng anh

Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi

Mẹ tuy không đẻ, không nuôi

Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong

Ngày xưa má mẹ cũng hồng

Bên anh, mẹ thức lo từng cơn đau

Bây giờ tóc mẹ trắng phau

Để cho mái tóc trên đầu anh đen

Đâu con dốc nắng đường quen

Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần

Thương anh thương cả bước chân

Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

Lời ru mẹ hát thuở nào

Truyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh:

Nào là hoa bưởi, hoa chanh

Nào câu quan họ mái đình cây đa…

Xin đừng bắt chước câu ca

Đi về dối mẹ để mà yêu nhau

Mẹ không ghét bỏ em đâu

Yêu anh em đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca

Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn

Hát tình yêu của chúng mình

Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn hoa cỏ núi sông

Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

Chắt chiu tự những ngày xưa

# U nằm dưới cỏ mười năm

Chợ quê quen tiếng, giường nằm bén hơi

Lạ chưa, mợ đã đấy rồi!

Bàn tay đũa cả đầu nồi xới cơm

Mợ gầy tong ruột cọng rơm

Sót từ vụ gặt đồng thơm nhặt về

>> Xem thêm:  Top 10 bài phát biểu cảm tưởng của tân sinh viên hay

Áo nâu, tóc vấn, nón mê

Bước qua ngưỡng cửa chẳng hề trầu cau

U đi để lại vườn dâu

Chuồng xiêu lợn đói, ao sâu kín bèo

Một con thơ dại gieo neo

Ba gian mái rạ thiếu kèo, mợ ơi!

Mợ về làm bạn thầy tôi

Tiếng gà trở dậy lúc trời canh ba

Gánh hàng mợ bán chợ xa

Thương con đứng ngóng bánh đa ngõ chiều

Những đêm trăng sáng, gió hiu

Mợ đưa cánh võng ngâm Kiều ru tôi

Ấp iu giọt máu mồ côi

Tưởng chừng u hát trong lời mợ ru

Mợ giờ cũng hoá mùa thu

Nghe heo may thổi lòng như trút vàng

Đêm qua tôi gọi đò sang

Mợ ngồi khâu nắng bên hàng cột thưa…

# Vất vả từ thuở còn son

Nay ngày của Mẹ mà con chưa về

Đường dài con vẫn mải mê

Ân tình, nhân nghĩa, lời thề nặng vai.

Tóc huyền nay đượm sương mai

Nỗi lòng Mẹ cũng nguôi ngoai, dịu dần

Con ghi ơn Mẹ ngàn lần

Con tạc nghĩa Mẹ muôn phần kính yêu.

Mẹ cho con thật là nhiều

Hoa thơm, trái ngọt, lẽ điều phải hay

Suốt cuộc đời Mẹ dang tay

Đón đàn con nhỏ đêm ngày chờ mong.

Vẫn là dòng giống Lạc Long

Mẹ Âu Cơ mãi là vòng tay êm

Canh khuya bóng Mẹ bên thềm

Lời ru, câu ví con thêm lớn dần

Trưởng thành – con vẫn rất cần

Mẹ bên con mãi – là xuân cho đời

Ngày của Mẹ – con dâng lời

Công ơn của Mẹ trọn đời con ghi.

# Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

Mười năm Mẹ nhỉ, mười năm lẻ

Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề

Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê

Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn

Bên đờigiótạt vớimưatuôn

Con đi góp lá nghìn phương lại

Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng Mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào

Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao

Mẹ xa xôi quá làm sao với

Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ

Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ

Đau thương con viết vào trong lá

Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

Ví mà tôi đổi thời gian được

Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

# Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ

Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi

Con thương mẹ đêm ngày tần tảo

Thức đêm dài mẹ may áo cho con

Gió đồng nội trưa hè nắng nóng

Mẹ ngồi khom nhổ cỏ một mình

Mưa đêm lạnh mẹ ngồi lo lắng

Lo cho con yên giấc cơn đau

Con vui sướng khi được ôm lưng mẹ

Mỗi lần mẹ về với chị em con

Đem cho con muôn điều hạnh phúc

Mẹ vẫn luôn nghĩ về chúng con

Thuở thiếu thời con không nghe lời mẹ

Để mỗi lần mẹ đánh con đau

Tuổi nhỏ bồng bột chưa biết nghĩ

Giờ lớn khôn con cố học hành

Con sẽ bay cao bay xa mãi

Tìm đến ánh sáng của tương lai

Tìm ra người bạn con mong ước

Giữ mãi hình mẹ ở trong con

Đảm việc nhà lo toan việc nước

Xây gia đình giữ hạnh phúc cho con

Con muốn tìm, muốn gặp người bạn đó

Người bạn như mẹ, mẹ của con

Xa cha mẹ, chúng con lên thành phố

Nhớ tuổi thơ mẹ nhắc con học hành

Mẹ làm lụng chúng con mong giúp mẹ

Nhưng mẹ chỉ cười “học đi con”

Mẹ đã cho con nhiều hạnh phúc

Dạy cho chúng con biết điều hay

Mẹ cũng chăm con từng giấc ngủ

Mỗi lần con về bên mẹ, mẹ ơi!

Con muốn ở bên mẹ như thuở bé

Cảm nhận tình thương mẹ dành cho con

Thoải mái từng giờ trong hạnh phúc

Bên mẹ, gia đình, giấc ngủ ngon.

Những bài thơ ngắn về mẹ hay và ý nghĩa nhất

Những bài thơ ngắn về mẹ sẽ là nguồn động lực giúp bạn vững bước cố gắng thật nhiều trong cuộc sống. Dù bạn có làm sai hay vấp ngã thì hãy nhớ đến người mẹ thân yêu của mình nhé. Mẹ sẽ luôn dang rộng vòng tay chào đón bạn quay về. Cùng nhau theo dõi và cảm nhận nha!

# Con ngồi ngắm lá trầu không

Tự nhiên nổi nhớ ngập lòng Mẹ ơi

Cơn mưa đi lạc…đang rơi

Nhắc con kỷ niệm một thời đã xa

Mẹ con cùng hát tình ca

Cơm quên cả nấu…thế là cười vang

Bây giờ mẹ ở suối vàng

>> Xem thêm:  230+ stt hay về gia đình thấm thía nhất, để quý trọng gia đình mình

Riêng con ngơ ngác như đàn Nai tơ

Ra vào nhớ Mẹ ngẫn ngơ

Rồi lau nước mắt…giả vờ bụi bay

Cuộn chăn cố ngũ cho say

Nhưng sao cứ thấy cuồng quay trong lòng

Giống như gió chuyển bảo giông

Đứa con mất Mẹ…còn trông mong gì..

# Mẹ ơi con nhớ nụ cười

Nhớ về mái tóc một thời xa xưa

Nhớ bàn tay mẹ ẵm đưa

Nhớ lời ru hát sớm trưa bên thềm

Nhớ sao tiếng hát ru mềm

Nhớ mẹ trong giấc mơ mềm ầu ơ

Nhớ mẹ sớm nắng chiều mưa

Nhớ Mẹ vất vả nắng mưa nhọc nhằn

Nhớ Mẹ dưới ánh trăng rằm

Nằm nghe Mẹ kể chị Hằng vui tươi

Nhớ về ánh mắt nụ cười

Mẹ ơi! Con nhớ một thời ấu thơ…

# Ngày của mẹ…ôi ngày của mẹ

Ở trên trời mẹ có khỏe không

Còn gì đâu để ngóng trông

Tự nhiên nước mắt thành dòng mẹ ơi.

Ngày của mẹ…chơi với vậy đó

Con thì thầm với gió, với mây

Xanh xao cùng với lá cây

Tìm đâu được cảnh sum vầy ngày xưa.

Ngày của mẹ, mong chưa…đừng đến

Chỉ bàn thờ và nến trắng tinh

Ảnh mẹ cặp mắt lung linh

# Sen kia cao quý thanh tao

Đẹp như tình mẹ bao la biển trời

Không sao tả hết bằng lời

Nếu mà trả nghĩa cả đời chẳng xong

# Mẹ cho con cả cuộc đời

Dạy con phải biết vâng lời dạ thưa

Thương con chẳng quản sớm trưa

Một sương hai nắng dầm mưa mong chờ

Tóc nay nhiều sợi bạc phơ

Nhớ con mẹ vẫn hằng mơ xum vầy

Con được khôn lớtran thế này

Mẹ hi sinh cả những ngày xuân xanh

Vu Lan thời tiết trong lành

Xà vào lòng mẹ trọn dành yêu thương

# Mẹ tôi vất vả cả đời

Gian nan cực khổ ngọt lời dạ thưa

Với Cha trọn đạo sớm trưa

Mẹ dìm sâu dạ đội mưa vẫn chờ

Tháng ngày dẫu tóc bạc phơ

Sớm hôm lo liệu vẫn ngơ sum vầy

Cơn vần xoay chuyển thế này

Nhưng lòng thanh thản tháng ngày vẫn xanh

Đạo gia yên ấm an lành

Chu toàn phúc hạnh trọn dành cho con

# Mặt trời bé nhỏ xinh xinh

Nụ cười hé nở ấm tình mẹ con

Bi bô câu nói chưa tròn

Bước đi chập chững mẹ còn thấy lo

Mẹ đây con chẳng phải lo

Mẹ thương mẹ quí lo cho con nhiều

Nhìn con mẹ thấy đáng yêu

# Con xin hát một bài ca về Mẹ!

Có mùa Thu khe khẽ tiếng ầu ơ

Tháng ngày qua cuốn đi thời son trẻ

Vết thời gian phủ thân Mẹ bơ phờ!

Con xin viết một bài thơ về Mẹ!

Mắt rưng rưng theo con chữ ướt nhòe

Bao nhọc nhằn đã lấy đi sức khỏe

Giữa dòng đời nhiều lắm những éo le

Con đã hát… Mẹ có nghe không nhỉ!?

Sao bài ca rung từng nhịp thật buồn

Hay lời hát đã bay theo không khí

Âm thanh này lẫn tránh Mẹ tôi luôn

Viết bài thơ… đầy phong sương mưa nắng

Sao nhòe như trang giấy trắng tinh khôi

Ừ! ánh sáng mà ông trời đã tặng

Cũng hắt hiu… xa Mẹ… đã lâu rồi!

# Bài thơ con viết tặng mẹ yêu

Dạ khúc thanh tao, tựa mây chiều

Hồn thơ lắng đọng tình mẫu tử

Cảm xúc trào dâng mẹ thiệt nhiều

Cung bậc thăng trầm.. con yêu mẹ!

Lời thơ ngọt dịu: chúc mẹ yêu!

khát vọng đời đời … tâm tạc dạ

công dung ngôn hạnh. Mẹ kính yêu

# Con xin hát một bài ca về Mẹ!

Có mùa Thu khe khẽ tiếng ầu ơ

Tháng ngày qua cuốn đi thời son trẻ

Vết thời gian phủ thân Mẹ bơ phờ!

Con xin viết một bài thơ về Mẹ!

Mắt rưng rưng theo con chữ ướt nhòe

Bao nhọc nhằn đã lấy đi sức khỏe

Giữa dòng đời nhiều lắm những éo le

Con đã hát… Mẹ có nghe không nhỉ!?

Sao bài ca rung từng nhịp thật buồn

Hay lời hát đã bay theo không khí

Âm thanh này lẫn tránh Mẹ tôi luôn

Viết bài thơ… đầy phong sương mưa nắng

Sao nhòe như trang giấy trắng tinh khôi

Ừ! ánh sáng mà ông trời đã tặng

Trên đây chúng tôi đã dành tặng đến các bạn những bài thơ về mẹ kế đầy hấp dẫn. Tình mẹ kế con chồng thật khiến trời xanh rung động, để yêu thương một người không cùng huyết thống với mình thật sự không phải điều dễ dàng. Hy vọng các bạn sẽ trân trọng người mẹ tuyệt vời này của mình nhé! Thân Ái!

Mời các bạn tham gia nhóm "Lời hay ý đẹp""Những câu nói hay"


Chủ đề: , ,